HomeBài giảng Nội khoa

Bệnh Crohn: Sinh lý bệnh, chẩn đoán và điều trị

Chẩn đoán và điều trị nhiễm HIV/AIDS ở bệnh nhân Lao
Xét Nghiệm Troponin
Cấp Cứu Ban Đầu Suy Hô Hấp Cấp
Hướng dẫn chẩn đoán và xử trí cấp cứu tràn dịch màng phổi – Bộ Y tế
Hướng dẫn của hội tim mạch Châu Âu về chẩn đoán và xử trí bệnh tim mạch trong đại dịch Covid-19
Bệnh Crohn là một bệnh viêm ruột xuyên thành mạn tính thường ảnh hưởng đến đoạn xa của hồi tràng và ruột kết nhưng có thể xảy ra ở bất kỳ phần nào của đường tiêu hóa. Triệu chứng bao gồm tiêu chảy và đau bụng. Áp xe, rò trong và ngoài và tắc ruột có thể phát sinh. Có thể có các triệu chứng ngoài ruột, đặc biệt là viêm khớp. Chẩn đoán bằng phương pháp nội soi và chẩn đoán hình ảnh. Điều trị bằng axit 5-aminosalicylic, corticosteroid, thuốc điều biến miễn dịch, kháng cytokine, kháng sinh và thường là phẫu thuật.

Sinh lý bệnh của bệnh Crohn

Bệnh Crohn bắt đầu với viêm hốc và áp xe, tiến triển thành các ổ loét áp-tơ nhỏ. Những tổn thương niêm mạc này có thể tiến triển thành những vết loét theo chiều dọc và chiều ngang kèm theo phù niêm mạc xen kẽ, tạo ra hình ảnh đá cuội đặc trưng trong ruột.

Sự lan tỏa xuyên thành của viêm dẫn đến phù bạch huyết và dày thành ruột và mạc treo ruột. Mỡ mạc treo thường kéo dài trên bề mặt thanh dịch của ruột. Hạch lympho mạc treo thường to lên. Viêm lan rộng có thể dẫn đến sự phì đại cơ niêm, xơ hóa, và hình thành chỗ hẹp, có thể dẫn đến tắc nghẽn ruột.

Áp xe gặp phổ biến, và lỗ rò thường rò vào các cấu trúc bên cạnh, bao gồm các quai ruột khác, bàng quang, hoặc cơ thắt lưng. Các lỗ rò có thể thậm chí còn lan rộng đến da vùng bụng phía trước hoặc mạng sườn. Độc lập với hoạt động của bệnh trong ổ bụng, các lỗ rò và áp xe quanh hậu môn xảy ra ở 25 đến 33% số trường hợp; những biến chứng này thường là những khía cạnh rắc rối nhất của bệnh Crohn.

U hạt không hoại tử có thể xuất hiện ở các hạch bạch huyết, phúc mạc, gan và tất cả các lớp của thành ruột. Mặc dù có đặc trưng bệnh, nhưng u hạt không được phát hiện ra ở một nửa số bệnh nhân bị bệnh Crohn. Sự hiện diện của u hạt dường như không liên quan đến các tiến triển lâm sàng.

Các đoạn ruột bị bệnh được phân tách rõ ràng với phần ruột bình thường lân cận (gọi là vùng bỏ qua), do đó có tên là viêm ruột tại vùng.

  • Khoảng 35% số trường hợp mắc bệnh Crohn chỉ xảy ra ở hồi tràng (viêm hồi tràng).

  • Khoảng 45% liên quan đến hồi tràng và đại tràng (viêm hồi đại tràng), chiếm phần lớn ở đại tràng phải.

  • Khoảng 20% chỉ liên quan đến đại tràng (viêm đại tràng u hạt), hầu hết trong số đó, không giống như viêm đại tràng thể loét, không ảnh hưởng đến trực tràng.

Đôi khi, toàn bộ ruột non bị ảnh hưởng (viêm hỗng hồi tràng). Dạ dày, tá tràng, thực quản hiếm khi bị ảnh hưởng trên lâm sàng, mặc dù những bằng chứng rõ ràng trên vi thể thường có thể phát hiện được ở môn vị, đặc biệt là ở những bệnh nhân trẻ tuổi. Trong trường hợp không có can thiệp phẫu thuật, bệnh gần như không bao giờ lan rộng vào các vùng ruột non không có trong chẩn đoán ban đầu.

Phân loại

Bệnh Crohn được phân loại thành 3 dạng chính: (1) chủ yếu là viêm, sau vài năm thường tiến triển thành (2) chủ yếu là bị hẹp hoặc tắc (3) chủ yếu là xuyên thành hoặc tạo đường rò.

Những bối cảnh lâm sàng khác nhau có những cách tiếp cận điều trị khác nhau. Một số nghiên cứu di truyền cho thấy có cơ sở phân tử cho sự phân loại này.

Các biến chứng

Có nguy cơ gia tăng ung thư ở những phần ruột non bị ảnh hưởng. Bệnh nhân có tổn thương đại tràng về lâu dài có nguy cơ ung thư đại trực tràng tương đương với viêm đại tràng thể loét, với cùng mức độ và thời gian mắc bệnh.

Kém hấp thu mạn tính có thể gây ra thiếu hụt dinh dưỡng, đặc biệt là vitamin D và B12.

Phình đại tràng nhiễm độc là một biến chứng hiếm gặp của bệnh Crohn đại tràng. Đây là một hội chứng lâm sàng của hồi tràng kèm theo bằng chứng giãn đại tràng trên X-quang; nhiều trường hợp phải được điều trị tích cực bằng can thiệp phẫu thuật.

Các triệu chứng và dấu hiệu của bệnh Crohn

Các biểu hiện ban đầu phổ biến nhất của bệnh Crohn là

  • Tiêu chảy mạn tính kèm theo đau bụng, sốt, chán ăn và sút cân

  • Bụng mềm, có thể sờ thấy chướng hoặc sờ thấy khối.

Chảy máu trực tràng đại thể không thường xảy ra, ngoại trừ bệnh đại tràng đơn độc, có thể biểu hiện tương tự như viêm đại tràng thể loét. Một số bệnh nhân có biểu hiện tình trạng bụng cấp tính giả viêm ruột thừa cấp hoặc tắc ruột. Khoảng 33% số bệnh nhân có bệnh lý quanh hậu môn (đặc biệt là nứt và rò), đôi khi là vấn đề triệu chứng nổi bật nhất hoặc thậm chí là biểu hiện ban đầu.

Ở trẻ em, các biểu hiện ngoài tiêu hóa thường chiếm ưu thế hơn các triệu chứng đường tiêu hóa (GI); viêm khớp, sốt không rõ nguyên nhân, thiếu máu hoặc chậm tăng trưởng có thể là một triệu chứng biểu hiện, trong khi đau bụng hoặc tiêu chảy có thể không xuất hiện.

Trong trường hợp bệnh tái phát, các triệu chứng thay đổi. Đau là triệu chứng phổ biến nhất, xảy ra với cả khi tái phát và khi hình thành áp xe. Bệnh nhân có đợt cấp nặng hoặc áp xe có thể có đau rõ khi ấn vào, phản ứng thành bụng, cảm ứng phúc mạc và triệu chứng nhiễm độc toàn thân. Các đoạn ruột hẹp có thể gây tắc ruột, đau quặn bụng, chướng bụng, bí trung đại tiện và nôn. Dính ruột do những lần phẫu thuật trước đây cũng có thể gây tắc ruột, khởi đầu nhanh chóng, không có tiền triệu như sốt, đau và mệt mỏi thường gặp của tắc ruột do đợt bùng phát bệnh Crohn. Đường rò ruột – bàng quang có thể tạo ra bọt khí trong nước tiểu (khí niệu). Có thể xuất hiện đường rò dẫn lưu ra da. Thủng tự do vào khoang phúc mạc không thường xảy ra.

Bệnh mạn tính gây ra nhiều triệu chứng toàn thân, bao gồm sốt, sụt cân, suy dinh dưỡng và các biểu hiện ngoài ruột của IBD.

Chẩn đoán bệnh Crohn

  • X-quang ruột non có barium

  • CT ổ bụng (CT thường hoặc CT ruột)

  • Đôi khi thụt barit, cộng hưởng từ (MR) ruột, nội soi đường tiêu hóa trên, nội soi đại tràng và/hoặc nội soi viên nang có video.

Bệnh Crohn nên được nghi ngờ ở bệnh nhân có các triệu chứng viêm hoặc tắc nghẽn hoặc ở bệnh nhân mà không có triệu chứng biểu hiện rõ trên lâm sàng nhưng có rò hoặc áp xe quanh hậu môn hoặc có bệnh viêm khớp không rõ nguyên nhân, hồng ban nút, sốt, thiếu máu, hoặc (ở trẻ) còi cọc. Tiền sử gia đình có bệnh Crohn cũng làm tăng mức độ nghi ngờ.

Các triệu chứng và dấu hiệu tương tự (ví dụ: đau bụng, tiêu chảy) có thể do các rối loạn tiêu hóa khác, đặc biệt là viêm đại tràng thể loét. Chẩn đoán phân biệt với viêm đại tràng thể loét có thể cần thiết trong 20% số trường hợp mà bệnh Crohn giới hạn ở đại tràng. Tuy nhiên, vì điều trị tương tự nhau, phân biệt này chỉ quan trọng khi tiến hành phẫu thuật hoặc điều trị thử nghiệm.

Bệnh nhân có tình trạng bụng cấp tính (giai đoạn khởi đầu hoặc trong thời kỳ tái phát) nên được chụp X-quang bụng tư thế nằm và tư thế đứng thẳng và chụp cắt lớp ổ bụng. Những nghiên cứu sàng này có thể cho thấy tắc nghẽn, áp xe hoặc rò và các nguyên nhân có thể gặp khác của tình trạng bụng cấp tính (ví dụ viêm ruột thừa). Siêu âm có thể mô tả tốt hơn về bệnh lý phụ khoa ở phụ nữ có đau bụng dưới và vùng chậu.

Nếu biểu hiện ban đầu ít cấp tính, chụp đường tiêu hóa hàng loạt với các phim chụp X-quang lưu thông ruột non có thuốc cản quang và phim chụp điểm khu trú được ưu tiên hơn so với CT thường. Tuy nhiên, các kỹ thuật chụp CT hoặc MR ruột mới hơn trong đó kết hợp hình ảnh CT hoặc MR với lượng thuốc cản quang lớn trong đường tiêu hóa đang trở thành phương pháp được lựa chọn ở một số trung tâm. Nhưng phương pháp chẩn đoán hình ảnh này gần như là có giá trị chẩn đoán nếu cho thấy những dấu hiệu tắc nghẽn hoặc rò kèm theo sự phân tách các quai ruột.

Hình 1. Dấu hiệu theo dõi ruột non của bệnh Crohn cho thấy dấu hiệu chuỗi

Hình ảnh bên trái cho thấy sự co thắt làm mất đi mô hình đá cuội của đoạn cuối hồi tràng, hình ảnh này được nhìn thấy rõ nhất ở mức cản quang kép trong hình ảnh bên phải.

Nếu có các dấu hiệu nghi ngờ, CT có thụt thuốc cản quang ruột non hoặc nội soi viên nang có video có thể cho thấy loét áp-tơ bề mặt và đường loét. Chụp X-quang thụt barium có thể được sử dụng nếu các triệu chứng có vẻ như chủ yếu xuất hiện ở đại tràng (ví dụ: tiêu chảy) và có thể cho thấy hình ảnh trào ngược của barium vào phần hồi tràng cuối không đều, nốt sần, cứng, dày thành và hẹp lòng ruột. Các chẩn đoán phân biệt ở những bệnh nhân có các dấu hiệu trên X-quang tương tự bao gồm ung thư manh tràng, carcinoid hồi tràng, u lympho, viêm mạch hệ thống, viêm ruột do bức xạ, bệnh lao hồi-manh tràng và u amip.

Hình 2. Loét hồi tràng trong bệnh Crohn

Hình ảnh này cho thấy hình ảnh nội soi bằng viên nang video của một vết loét áp-tơ đặc trưng của bệnh Crohn. Vết loét (mũi tên) là một chỗ lõm nhỏ, ở giữa, màu trắng, có bờ viền hơi cao và đỏ.

Trong các trường hợp không điển hình (ví dụ chủ yếu là tiêu chảy và đau ít), đánh giá tương tự như trường hợp nghi ngờ viêm đại tràng thể loét, với nội soi đại tràng (bao gồm sinh thiết, lấy mẫu để tìm mầm bệnh đường ruột, và nếu có thể, cho thấy hình ảnh của đoạn cuối hồi tràng). Nội soi tiêu hóa trên có thể xác định mối liên quan với dạ dày tá tràng ngay cả khi không có các triệu chứng đường tiêu hóa trên.

Xét nghiệm

Xét nghiệm cần phải được thực hiện để sàng lọc thiếu máu, giảm albumin máu và các bất thường về điện giải. Các xét nghiệm về gan nên được thực hiện; nồng độ phosphatase kiềm và gamma – glutamyl transpeptidase tăng cao ở những bệnh nhân có liên quan chủ yếu đến đại tràng cho thấy có thể có viêm đường mật xơ cứng nguyên phát. Tăng bạch cầu hoặc tăng mức độ của các chất phản ứng ở giai đoạn cấp tính (ví dụ, tốc độ máu lắng, protein phản ứng C) là không đặc hiệu nhưng có thể được sử dụng hàng loạt để theo dõi hoạt động của bệnh.

Để phát hiện các thiếu hụt dinh dưỡng, nồng độ vitamin D và B12 nên được kiểm tra từ 1 đến 2 năm một lần. Các xét nghiệm đo lường bổ sung như nồng độ vitamin tan trong nước (folic acid và niacin), vitamin tan trong dầu (A, D, E và K) và khoáng chất (kẽm, selen và đồng) khi nghi ngờ thiếu hụt.

Tất cả các bệnh nhân bị bệnh viêm ruột (IBD), cho dù nam hay nữ, trẻ hoặc già, nên được kiểm tra mật độ chất khoáng trong xương, thường là đo bằng phương pháp đo hấp thụ tia X năng lượng kép (DXA).

Kháng thể kháng bào tương của bạch cầu đa nhân trung tính quanh nhân có ở 60 đến 70% số bệnh nhân bị viêm đại tràng thể loét và chỉ ở 5 đến 20% số bệnh nhân bị bệnh Crohn. Kháng thể kháng Saccharomyces cerevisiae tương đối đặc hiệu đối với bệnh Crohn. Tuy nhiên, các xét nghiệm này không phân biệt chắc chắn 2 bệnh và không được khuyến cáo trong chẩn đoán thường quy. Các kháng thể bổ trợ như anti-OmpC và anti-CBir1 hiện đã có, nhưng giá trị lâm sàng của các xét nghiệm bổ trợ này không rõ; một số nghiên cứu cho thấy chuẩn độ cao các kháng thể này gợi ý tiên lượng bất lợi.

Tiên lượng về bệnh Crohn

Bệnh Crohn đã hình thành hiếm khi được chữa khỏi nhưng được đặc trưng bởi các đợt cấp và thuyên giảm không liên tục. Một số bệnh nhân mắc bệnh nặng có những cơn đau thường xuyên, suy nhược. Tuy nhiên, với phương pháp điều trị thận trọng bằng thuốc và điều trị bằng phẫu thuật, nếu thích hợp, hầu hết bệnh nhân hoạt động tốt và thích nghi thành công. Tử vong do bệnh là rất thấp. Ung thư đường tiêu hóa, bao gồm ung thư đại tràng và ruột non, là nguyên nhân hàng đầu gây tử vong liên quan đến bệnh Crohn. Các biến chứng thuyên tắc huyết khối (đặc biệt là trong thời gian viêm đại tràng Crohn hoạt động) cũng có thể gây tử vong. Khoảng 10% số người bị tàn tật do bệnh Crohn và các biến chứng do nó gây ra.

Điều trị bệnh Crohn

  • Loperamide hoặc thuốc chống co thắt để giảm triệu chứng

  • Axit 5-aminosalicylic (5-ASA) hoặc kháng sinh

  • Các loại thuốc khác tùy thuộc vào các triệu chứng và mức độ nặng (ví dụ: thuốc điều biến miễn dịch và thuốc sinh học)

  • Đôi khi phẫu thuật

Quản lý chung

Chuột rút và tiêu chảy có thể thuyên giảm bằng cách uống loperamide 2-4 mg hoặc thuốc chống co thắt tối đa 4 lần/ngày (lý tưởng nhất là trước bữa ăn). Điều trị triệu chứng như vậy là an toàn, ngoại trừ trong trường hợp viêm đại tràng Crohn cấp tính, có thể tiến triển thành viêm đại tràng nhiễm độc như trong viêm loét đại tràng. Các mucilloid ưa nước (ví dụ, methylcellulose hoặc chế phẩm psyllium) đôi khi giúp ngăn ngừa kích ứng hậu môn bằng cách tăng mật độ phân. Thức ăn thô cân tránh trong bệnh lý chít hẹp hoặc viêm đại tràng hoạt động.

Các biện pháp duy trì sức khoẻ thường xuyên (ví dụ như chủng ngừa, sàng lọc ung thư) cần được nhấn mạnh.

Bệnh từ nhẹ đến trung bình

Loại này bao gồm những bệnh nhân có thể đi lại có thể dung nạp đường uống và không có dấu hiệu độc tính, ấn đau, khối u hoặc tắc nghẽn. 5-ASA (mesalamine) thường được sử dụng làm điều trị bước đầu. Pentasa® được dùng cho ruột non và Asacol® HD được dùng cho đầu xa hồi tràng và bệnh đại tràng. Tuy nhiên, lợi ích của bất kỳ loại thuốc 5-ASA nào đối với bệnh Crohn ruột non là rất khiêm tốn và nhiều chuyên gia ủng hộ việc không sử dụng thuốc này trong bệnh Crohn ruột non.

Kháng sinh được một số bác sĩ lâm sàng coi là lựa chọn bước đầu hoặc có thể dành cho những bệnh nhân không đáp ứng với 5-ASA trong 4 tuần; việc sử dụng thuốc này hoàn toàn theo kinh nghiệm. Với bất kỳ loại thuốc nào trong số này, có thể cần 8 đến 16 tuần điều trị.

Những bệnh nhân có đáp ứng cần được điều trị duy trì.

Bệnh từ vừa đến nặng

Bệnh nhân không có rò hoặc áp xe nhưng có đau đáng kể, ấn đau, sốt hoặc nôn ói, hoặc những người không đáp ứng với điều trị bệnh nhẹ, thường có giảm nhanh triệu chứng khi dùng corticosteroid đường uống hoặc đường ngoài ruột. Prednisone hoặc prednisolone uống có thể tác dụng nhanh hơn và tin cậy hơn budesonid đường uống, nhưng budesonid có ít tác dụng bất lợi hơn và là corticosteroid được lựa chọn ở nhiều trung tâm, đặc biệt là ở Châu Âu.

Bệnh nhân không đáp ứng nhanh chóng với corticosteroid, hoặc những người không giảm được liều trong vòng vài tuần, không được duy trì các loại thuốc này và cần liệu pháp điều trị khác.

Một thuốc chống chuyển hóa (azathioprine, 6-mercaptopurine, hoặc methotrexate), một loại thuốc kháng yếu tố hoại tử khối u (TNF) (infliximab, adalimumab, hoặc certolizumab pegol), hoặc kết hợp cả hai, có thể được sử dụng làm liệu pháp bước đầu sau corticosteroid, và thậm chí là liệu pháp bước đầu ưu tiên hơn corticosteroid. Những loại thuốc này, được đánh giá bằng đo nồng độ thuốc và nồng độ kháng thể, đạt hiệu quả lâm sàng trong hầu hết các trường hợp. Khi các bước điều trị này thất bại ở những bệnh nhân mà phẫu thuật không khả thi hoặc không phù hợp, thuốc sinh học mới hơn bao gồm cả thuốc kháng integrin (ví dụ: vedolizumab) hoặc kháng thể kháng IL-12/23 (ví dụ, ustekinumab) có thể được sử dụng. Hơn nữa, các thuốc sinh học khác đang nhanh chóng xuất hiện.

Tắc nghẽn được điều trị ban đầu bằng hút dịch qua sonde mũi dạ dày và dịch đường tĩnh mạch. Tắc nghẽn do bệnh Crohn không biến chứng cần phải khỏi trong vòng vài ngày và do đó không đòi hỏi phải có liệu pháp chống viêm đặc hiệu hoặc dinh dưỡng ngoài ruột; tuy nhiên, không có đáp ứng nhanh chóng gợi ý có biến chứng hoặc nguyên nhân khác và cần phẫu thuật ngay lập tức.

Bệnh tối cấp hoặc áp xe

Bệnh nhân có biểu hiện nhiễm độc, sốt cao, nôn dai dẳng, cảm ứng phúc mạc hoặc sờ thấy khối bất thường, ấn đau, cần phải nhập viện để cho dùng dịch và kháng sinh đường tĩnh mạch. Phải dẫn lưu áp xe, qua da hoặc phẫu thuật. Corticosteroid đường tĩnh mạch hoặc các thuốc sinh học chỉ nên dùng khi nhiễm trùng đã được loại trừ hoặc kiểm soát. Nếu không có đáp ứng với corticosteroid và kháng sinh trong vòng 5 đến 7 ngày, phẫu thuật thường được chỉ định.

Các tổn thương rò

Rò quanh hậu môn được điều trị ban đầu bằng metronidazole và ciprofloxacin. Bệnh nhân không đáp ứng trong 3 đến 4 tuần có thể dùng thuốc điều biến miễn dịch (ví dụ azathioprine, 6-mercaptopurine), kèm theo hoặc không kèm theo phác đồ điều trị tấn công bằng infliximab hoặc adalimumab để có đáp ứng nhanh hơn. Liệu pháp kháng TNF (infliximab hoặc adalimumab) cũng có thể được sử dụng đơn độc. Cyclosporine hoặc tacrolimus là một giải pháp thay thế, nhưng lỗ rò thường tái phát sau khi điều trị.

Việc đặt keo fibrin dưới dẫn hướng siêu âm nội soi hoặc sử dụng một loại chỉ dẫn lưu (một đoạn vật liệu chỉ tạm thời để lại trong lỗ rò để nó dẫn lưu) có thể có tác dụng cho một số bệnh nhân có rò quanh hậu môn phức tạp hoặc kháng trị. Rò quanh hậu môn nặng kháng trị có thể cần phải phẫu thuật mở thông đại tràng chuyển hướng tạm thời nhưng hầu như tình trạng tái phát không thay đổi sau khi nối lại; do đó, việc chuyển hướng được xem là phù hợp để chuẩn bị cho cuộc mổ dứt khoát hoặc tốt nhất là hỗ trợ cho infliximab hoặc adalimumab hơn là điều trị ban đầu.

Điều trị duy trì

Bệnh nhân mà chỉ cần 5-ASA hoặc kháng sinh để đạt được sự thuyên giảm bệnh Crohn có thể được điều trị duy trì bằng loại thuốc đó. Những bệnh nhân cần điều trị trong giai đoạn cấp tính bằng corticosteroid hoặc thuốc kháng TNF thường cần azathioprine, 6-mercaptopurine, methotrexate, liệu pháp kháng TNF hoặc liệu pháp phối hợp để điều trị duy trì. Nhiều bệnh nhân, thậm chí là hầu hết các bệnh nhân đạt thuyên giảm với thuốc kháng TNF sẽ cần tăng liều hoặc rút ngắn thời gian điều trị trong một hoặc hai năm. Corticosteroid có hoạt tính theo đường toàn thân không an toàn và cũng không có hiệu quả để duy trì lâu dài, mặc dù budesonid đã được chứng minh là làm chậm tình trạng tái phát ít tác dụng bất lợi hơn. Những bệnh nhân đáp ứng với liệu pháp kháng TNF trong giai đoạn cấp của bệnh nhưng không duy trì thuốc chống chuyển hóa có thể vẫn thuyên giảm nhờ thuốc kháng TNF liều lặp lại.

Theo dõi trong giai đoạn thuyên giảm có thể được thực hiện bằng cách theo dõi các triệu chứng và làm xét nghiệm máu và không cần phải chụp X-quang hay soi đại tràng (ngoài việc giám sát thường xuyên tình trạng loạn sản sau 7 đến 8 năm bị bệnh).

Phẫu thuật

Mặc dù khoảng 70% số bệnh nhân cuối cùng cũng cần phải phẫu thuật, nhưng phẫu thuật trong bệnh Crohn thường được thực hiện một cách miễn cưỡng. Tốt nhất là chỉ định cho các trường hợp tắc ruột tái diễn hoặc lỗ rò hoặc áp xe khó điều trị. Phẫu thuật cắt bỏ ruột bị tổn thương có thể cải thiện các triệu chứng nhưng không chữa được bệnh, bệnh có thể tái phát ngay cả sau khi cắt bỏ tất cả các tổn thương rõ ràng về mặt lâm sàng.

Tỷ lệ tái phát, được xác định bởi tổn thương trên nội soi ở vị trí nối, là

  • > 70% khi được 1 năm

  • > 85% khi được 3 năm

Được xác định bởi các triệu chứng lâm sàng, tỷ lệ tái phát là khoảng

  • 25 đến 30% khi được 3 năm

  • 40 đến 50% khi được 5 năm

Cuối cùng, cần phải phẫu thuật thêm trong gần 50% số trường hợp. Tuy nhiên, tỷ lệ tái phát dường như đã giảm do dự phòng sau mổ bằng 6 – mercaptopurine hoặc azathioprine, metronidazole hoặc infliximab. Hơn nữa, khi phẫu thuật được thực hiện cho các chỉ định thích hợp, gần như tất cả các bệnh nhân đã cải thiện được chất lượng cuộc sống.

Vì hút thuốc làm tăng nguy cơ tái phát, đặc biệt ở phụ nữ, ngừng hút thuốc lá nên được khuyến khích.

Những điểm chính

  • Bệnh Crohn thường ảnh hưởng đến hồi tràng và/hoặc đại tràng nhưng không ảnh hưởng lên trực tràng (thường tổn thương trong viêm đại tràng thể loét).

  • Các vùng ngắt quãng của ruột bị bệnh được phân chia rõ ràng với vùng ruột bình thường lân cận (gọi là vùng bỏ qua).

  • Các triệu chứng chủ yếu liên quan đến tiêu chảy từng đợt và đau bụng; xuất huyết tiêu hóa hiếm gặp.

  • Các biến chứng bao gồm áp xe bụng và rò ruột qua da.

  • Điều trị bệnh thể nhẹ đến trung bình bằng acid 5-aminosalicylic và/hoặc kháng sinh (ví dụ metronidazole, ciprofloxacin, rifaximin).

  • Điều trị bệnh nặng bằng corticosteroids và đôi khi là các thuốc điều biến miễn dịch (như azathioprine) hoặc các thuốc sinh học (ví dụ infliximab, edolizumab, ustekinumab).

  • Khoảng 70% số bệnh nhân cuối cùng cần phẫu thuật, điển hình khi có tắc ruột, rò khó điều trị hoặc áp xe .

COMMENTS

WORDPRESS: 0