Hector A. Gonzalez-Usigli , MD, HE UMAE Centro Médico Nacional de Occidente
Vận động tự chủ đòi hỏi sự tương tác phức tạp của bó vỏ tủy (bó tháp), hạch nền và tiểu não (trung tâm phối hợp vận động) để đảm bảo chuyển động nhịp nhàng, có mục đích mà không có sự co cơ ngoại lai.
Bó tháp đi qua hành tủy để dẫn truyền thông tin tới các trung tâm vận động thấp hơn của thân não và tủy sống.
Các hạch nền (nhân đuôi, nhân bèo sẫm,nhân cầu nhạt, nhân dưới đồi, liềm đen) hình thành nên hệ ngoại tháp. Chúng nằm sâu trong não trước và hướng qua đồi thị đến vỏ não
Hầu hết các tổn thương thần kinh gây rối loạn vận động xảy ra trong hệ thống ngoại tháp; do đó, rối loạn về vận động đôi khi được gọi là rối loạn ngoại tháp.
Hạch nền
|
Phân loại
Rối loạn vận động thường được phân loại thành
-
Giảm hoặc chậm vận động (rối loạn giảm động)
-
Tăng vận động (rối loạn tăng động)
Các rối loạn giảm động kinh điển và phổ biến nhất Là
-
bệnh Parkinson
Rối loạn tăng động gồm
-
Run cơ
-
Giật cơ
-
Loạn trương lực cơ
-
Múa giật (bao gồm múa vung nửa người [giật nhanh] và múa vờn [giật chậm])
-
Tics
Tuy nhiên, phân loại này không giải thích cho sự chồng lấp giữa các phân loại (ví dụ như các cơn run trong bệnh Parkinson).
ĐĂNG NHẬP THÀNH VIÊN
Tiếp tục với tài khoản của bạn
Chỉ cần đăng nhập để tiếp tục đọc đầy đủ bài viết.

ĐỌC THỬ
ĐỌC THỬ
ĐỌC THỬ
ĐỌC THỬ